MOURINHO – TOTTENHAM: NẮNG HẠN GẶP MƯA RÀO

0
36
Mou vs Tot
Mou vs TotKhi xem bộ phim “All or Nothing: Tottenham”, 2 tập đầu tiên khiến tôi chú ý nhiều nhất vì được quay khi Mauricio Pochettino…mất việc. Ngay sau đó không lâu, Jose Mourinho đến và thứ khiến tôi dõi theo là cách ông chủ Dani Levy say sưa nghe HLV của đội nói chuyện, dù chủ đề ấy có thể chỉ là chuyện đối phó với cánh báo chí. Ánh mắt của Levy hằn lên sự ngưỡng mộ lớn lao với người đàn ông mà bề dày thành tích còn vượt hơn cả lịch sử 138 năm của Gà Trống. Trạng thái khá giống như khi Massimo Moratti không ngại sa thải Roberto Mancini vào năm 2008 ngay sau chiến thắng 2-0 trước Parma ở vòng 38, thắng lợi giúp Inter giành Scudetto năm ấy. Cũng chỉ bởi sức quyến rũ của Mourinho là quá lớn cho cả 2 ông chủ CLB.
Đấy mới là lần đầu tiên sau ngày rời khỏi Inter mà Mourinho nhận được sự kính ngưỡng đến thế ở một đội bóng. Nó khác với chuyện Ryan Gigss lập tức dè bỉu rằng thứ bóng đá của lão không bao giờ thích hợp với lịch sử của Manchester United hay sự đối đầu cùng Jorge Valdano ở Real Madrid. Cũng chính bối cảnh ấy khiến “Người đặc biệt” đánh mất đi khí chất của mình khi đứng trước sự phản kháng từ trong lòng CLB. Nên thay vì sự hợp tác, đôi bên đáp trả nhau bằng hằn học trong mối quan hệ. Từ Iker Casillas đến Paul Pogba, tất cả những rạn nứt mang tính cá nhân kéo theo sự sụp đổ cả hệ thống mà họ muốn gầy dựng. Nguyên nhân là vì cái tôi quá lớn của các ngôi sao, lịch sử hiển hách CLB khiến họ không chấp nhận đứng dưới ngạo khí của HLV người Bồ. Ngược lại, ở Tottenham tất cả dõi theo Mourinho bằng sự ngưỡng mộ lớn lao với một nhà vô địch, tố chất mà những Harry Redknapp, Martin Jol và Mauricio Pochettino không thể sở hữu. Cũng vì tâm thế hèn kém ấy, mà hơn 12 năm trôi qua chuyện trắng tay qua mỗi mùa giải với Spurs được xem như điều hiển nhiên.
Nếu Levy đắm đuối Mourinho qua ánh mắt, thì Harry Kane lặng lẽ nhún mình vì thành công của đội bóng. Tôi quan sát cách anh lùi sâu để chơi phòng ngự và tham gia tổ chức phản công, liệu điều đó bạn sẵn sàng thấy ở những siêu sao tại Bernabeu cho đến Old Trafford. Hình ảnh khá giống chuyện Samuel Eto’o từng bảo, chỉ có Mourinho mới đủ vị thế khiến anh phải lùi xuống đá ở biên trái và nhường suất trung phong cho Diego Milito. Chỉ dấu mà tôi cho là cực kỳ quan trọng về nền tảng bền vững mà Tottenham đang có được.
Con đường mà Spurs đang đi vẫn còn rất dài ở phía trước, lợi thế của họ chính là tập thể đói khát danh hiệu hơn bất cứ đối thủ nào. Mà cảm giác ấy thì Mourinho lại là người giỏi hơn bất cứ ai trong việc chuyển hóa chúng thành động lực chiến đấu trên sân cỏ. Hãy nhìn Eto’o cho đến giọt nước mắt của Materazzi năm nào để bạn sẽ thấy ở Son, Kane, Dier bây giờ. Sau Inter, rốt cuộc Jose Mourinho đã tìm được đội bóng sẵn sàng chết vì mình. Đừng ngạc nhiên nếu lão biến họ thành những nhà vô địch như đã từng ở Milano!
Theo: Ký Ức Bóng Đá